About Sói Tung Tăng

Chào mọi người.

Xin giới thiệu, tôi là Sói, chủ của blog Luccisan.com. Nếu bạn đọc bài giới thiệu này của tôi thì chắc hẳn bạn là một Fan của Sói rồi.

I. Dòng thời gian của Lucci San

Blog được thành lập trong năm 2015 đến nay với tên miền “soitungtang.com”, đó cũng là năm cao đẳng một của tôi. Tôi không học IT hay bất cứ thứ gì liên quan đến máy tính cả, tôi đến với blog vì đam mê máy tính và game (nói nhỏ cho mọi người biết, tôi là fan lớn của AOE tất cả các phiên bản, Warcraft III và đặc biệt là Silkroad).

Mới đầu khi thành lập, blog chỉ có một mình Sói hoạt động, sau đó trong hội chơi Teaching Feeling cùng có thêm 2 người nữa. Blog đi theo hướng thông tin game, thể thao điện tử, mod skin lol.v.v Khi đó bài viết vẫn còn rất ít, rất sơ sài và không quá chú ý.

Năm 2016 – 2017, khi blog có ý tưởng ra kênh Youtube đầu tiên (không phải kênh hiện tại) có thêm 2 người nữa và lúc đó cũng là lúc blog có nhiều thành viên nhất cho đến tận bây giờ khi tôi đang gõ những dòng này.

Ờm, lúc đó blog có 4 người Việt và 1 ông ở đâu đó (chỉ giao tiếp bằng tiếng anh thỉnh thoảng chơi game stream youtube bấy giờ, hay gọi là Lucci). Đó cũng là lúc blog vui vẻ nhất và cũng là lúc blog phát triển nhất.

Đến năm 2018, đó là lúc Sói quyết định nhập ngũ, lúc này Sói quyết đinh nhường chức trưởng nhóm cho Nyaruko (người bây giờ có vợ con và bỏ nghề blog rồi). Tuy nhiên thì ông bạn này vướng vào tình yêu sớm, kết quả không có thời gian làm blog cũng như duy trì doanh thu cho blog. Vì vậy khiến blog giống như một bãi rác về các bài viết tải game vậy.

Cuối năm 2017 thì do Youtube thắt chặt tình hình cộng đồng liên quan đến video khiêu dâm, đây cũng là khởi đầu cho việc Lucci dần dần ít đăng bài cũng như stream game nữa. Đến giữa năm 2018, khi Sói bắt đầu chuyển đơn vị kết thúc khóa tân binh, Lucci có gửi cho Sói một mail nói về việc rút khỏi nhóm (nói thật thì đến tận bây giờ, Sói vẫn còn chưa trả lời lại cho anh ý).

Đến cuối năm 2019, Nyaruko và những người còn lại chính thức rời nốt khỏi nhóm, mọi người đều lớn và có sự nghiệp rồi. Còn riêng Sói đến giờ khi mới ra quân thì với hai bàn tay trắng, với chiếc máy tính xuống cấp nghiêm trọng vẫn miệt mài theo đuổi công việc yêu thích này.

II. Lời Cảm Ơn

Thật sự tôi cần phải cảm ơn mấy huynh đệ đã giúp đỡ tôi phát triển blog đến bây giờ, cảm ơn Lucci vì đã dạy tôi rất nhiều kiến thức về blog (đó là lý do mà tôi đổi tên miền từ Soitungtang.com thành Luccisan.com). Cảm ơn ông Nyaruko san (dù chẳng biết tên ông là gì) đã giúp tôi đăng bài duy trì blog đến khi tôi ra quân, cảm ơn cả ba thằng bạn xi đa có cũng như không trong blog luôn giúp việc duy trì, kiếm link tải khi tao mất hình.

Giờ là lúc còn lại mình tôi, mấy ông hãy theo dõi tôi và nhìn thành quả của chúng ta dương cao thế nào.

Sói sống luôn có bầy đàn của nó, tôi cũng chẳng thích trở thành một con Sói cô độc, tôi chỉ muốn trở thành đầu đàn đưa huynh đệ của Sói đến với đam mê. Sói sẽ không quên châm ngôn của chúng ta: “Chúng ta là một! Chúng ta cần sự cố gắng! Dù điều gì xảy đến, hãy đoàn kết và chúng ta sẽ không biến mất!

Người Viết: Sói